Monday, October 10, 2016

Dự giờ


Nghe tin có đoàn ở trên chuẩn bị về trường dự giờ, bà hiệu trưởng lo sốt vó. Dù mỗi lần họ về cũng chỉ đôi ba tiếng đồng hồ, họp hành xong, dự một hai tiết học là họ lại đi ngay thôi, nhưng để cho đôi ba tiếng đó êm xuôi là cả một quá trình lên kế hoạch, chuẩn bị sôi máu mắt, đổ mồ hôi ấy chứ chẳng chơi! Cái này nó giống như làm phim vậy: tuy chỉ là một cảnh quay vài chục giây lướt qua màn ảnh, nhưng cả đoàn làm phim phải mất cả buổi sáng diễn tới diễn lui, quay đi quay lại vất vả, mệt nhoài...

Monday, September 12, 2016

Anh hùng



Thuyết phục mãi, cuối cùng vợ mới chịu bán đàn lợn sề lấy tiền đầu tư cho tôi con công nông đầu ngang để chở thuê cho bà con trong làng. Có con công nông này rồi thì tôi cứ túc tắc chạy thôi, không lo thiếu việc: nào là chở sắt thép, xi măng cho mấy công trình đang xây dựng; chở đồ đạc, bàn ghế cho mấy xưởng gỗ, xưởng mộc; chở lúa, chở thóc cho mấy lò xay sát; rồi thậm chí là chở cứt, chở phân cho mấy trang trại trồng rau nuôi cá. Nói chung, thu nhập cũng không đến nỗi tệ quá: ngày chỉ cần vớ được một hai xe phân là đủ ăn túc tắc cả tuần!

Xã hạnh phúc



Hôm trước tôi qua hàng xóm chơi đúng lúc đài truyền hình của xã đưa tin rằng xã tôi vừa lọt vào top những xã hạnh phúc và đáng sống nhất của huyện. Tôi cứ ngẩn ngơ một hồi, rồi cuối cùng đành quay sang hỏi bác hàng xóm: “Em thật sự không hiểu lý do tại sao xã ta lại được cái danh hiệu cao quý ấy vậy bác?”.

Bi rên ơi đừng sợ!



Tôi thấy thương cho anh Bi-rên vì anh đang bị cư dân mạng nước ta ném đá oan uổng quá! Những người ném đá anh là những người chưa hiểu chuyện, tôi xin thay mặt cho những người chưa hiểu chuyện đó (mặc dù chả biết họ có đồng ý cho tôi thay mặt hay không) để xin lỗi anh!

Trò khỉ



Con trai tôi đại diện cho xã đi thi đấu môn bắn cung tại đại hội thể thao toàn huyện, và nó đã xuất sắc giành huy chương vàng. Thành tích tốt vậy, nhưng chả hiểu sao tôi thấy nó có vẻ buồn buồn, tôi tỉ tê hỏi, thì nó thở dài, bảo: "Thằng Thái con bác Lan ở xã bên cạnh, cũng huy chương vàng giống con, nó được thưởng 6 tỷ; thằng In con chú Đô cũng được thưởng 8 tỷ, thằng Sinh tận 16 tỷ, trong khi con được có 180 triệu bố ạ!". Tôi nhẹ nhàng ôm con, vỗ về an ủi: "Nhiều tiền là rất dễ hỏng người! Những tấm gương vì tiền mà tha hóa, xuống cấp ở xã mình thì đầy rẫy ra đó, chắc các bác xã mình muốn bảo vệ con, không muốn con hư hỏng nên mới thưởng ít thế thôi!".

Sinh nghề tử nghiệp



Nhớ có vụ một em cave rất xinh và trẻ, em ấy đặt mục tiêu là sẽ tiếp khách hết mình trong khoảng 3 năm để kiếm ít vốn đi du học, du học xong, có kiến thức, có bằng cấp rồi, em sẽ trở về quê hương và tiếp tục làm cave. Tuy nhiên, mới làm được một năm thì em phát hiện ra mình bị SIDA. Bao nhiêu vốn liếng dành dụm được em đành phải lấy ra mà lo thuốc men điều trị. Có người hỏi: "Em có hối hận vì đã theo nghề cave để đến nỗi bệnh tật như vậy không?", thì em trả lời rất thật lòng: "Dạ không! Cave nó là cái nghiệp của em rồi! Có chết em cũng không bỏ được!".

Tuesday, August 9, 2016

Chúng ta không thuộc về nhau!



Trên một ngọn núi cao mọc rất nhiều những cây tùng chen chúc nhau – gọi là Núi Tùng, có một vị đạo sĩ đã tu luyện đạt đến độ đắc đạo. Một hôm, ngài đạo sĩ đang vo gạo thì nghe có giọng ai đó vang lên từ đằng sau:

- Thưa ngài, cho con hỏi, khi chưa đắc đạo, ngài làm gì?

- À! Ta vo gạo, luộc rau, nấu cơm, ăn cơm, xong bê chậu xuống núi giặt quần áo!

- Vậy đắc đạo rồi, ngài làm gì?

Thư gửi ông địa



Đêm qua, ông có hiện về báo mộng cho con, trách con là độ này sao toàn thắp hương suông, chả thấy mua hoa quả, thịt thà, vịt gà về cúng ông. Lúc ấy, con cũng đã định giải thích, nhưng vì đang buồn ngủ quá, nên con chả muốn nói, nhắm mắt vào ngủ tiếp. Sáng dậy thì ông đã đi rồi, nên giờ, con viết thư này gửi ông, đồng thời trình bày để ông hiểu và cảm thông!

Bao giờ cho đến đèn vàng?



Tôi đang ngồi bán vé số ở ngay chỗ ngã tư, dưới gốc cây xà cừ, đoạn gần cột đèn xanh đèn đỏ, thì có chiếc xe ô tô dừng lại, rồi gã tài xế mở cửa kính, thò cổ hỏi tôi là đèn xanh được bao lâu rồi. Tôi nghe gã hỏi thì phì cười, nhưng vẫn tử tế trả lời:

- Bao lâu thì quan trọng gì! Miễn đang đèn xanh là cứ đi!

Bầy kền kền



Tôi là phóng viên ảnh, và rất hay được mời đi chụp hình cho mấy cái vụ quảng cáo, tiếp thị hay khuếch trương thương hiệu của mấy công ty, doanh nghiệp.

Bao nhiêu năm làm nghề, tôi rút ra một đặc thù của quảng cáo: đó là cường điệu và nói láo. Ví dụ như chụp quảng cáo kem đánh răng, nhất thiết bạn phải nặn làm sao cho ra một cục kem thật to, hai đầu thon thon, nhọn dần đều, một đầu cụp xuống, một đầu cửng lên, nằm đè lên đám lông...bàn chải – nói thật là ngoài đời tôi chưa thấy ai rặn được ra cái cục kem đánh răng đẹp như thế. Mà đẹp thường đi đôi với tốn kém và lãng phí: bạn cứ thử đánh răng mỗi lần bằng một cục to như trên quảng cáo xem, chả vài hôm là đi tong một hộp.

Nhầm



Tôi bộc lộ năng khiếu y học ngay từ khi còn rất nhỏ. Bố tôi kể rằng, năm tôi lên ba, tôi đã có khả năng nhìn cứt gà mà kết luận được chính xác con nào đang bị táo bón và con nào đang tiêu chảy (cái này là tôi hơn hẳn bố tôi, vì năm bố tôi lên ba tuổi, ông mới chỉ có khả năng nhìn cứt gà thôi, chứ chưa đưa ra được kết luận gì cả).

Rồi năm tôi lên bảy, nhà tôi có nuôi một con chó, nó bị ghẻ, lúc bận việc thì không sao, chứ lúc rảnh là nó ngồi vắt chân chữ ngũ, tay gãi xoành xoạch khắp người, lông rụng lả tả, bay bồng bềnh khắp nhà. Bố tôi thương nó quá, mới bảo tôi là xem có cách nào chữa trị giúp cho nó hết rụng lông, đồng thời, nhà tôi cũng đỡ phải chịu cảnh lông bay tứ tung.

Euro và vợ



Vợ tôi trước đây không bao giờ xem bóng đá, nhưng đến Euro năm nay, chả biết có phải vì thời tiết nắng nóng quá làm trứng ung, trứng rụng lung tung, gây biến đổi đến tâm sinh lý hay không, mà nhiều bữa tôi mở bóng đá lại thấy vợ chăm chú ngồi xem cùng. Thực ra tôi cũng chả khó khăn gì: vợ ngồi đó cũng được thôi, chỉ cần đừng nói gì, làm gì gây ảnh hưởng đến việc xem bóng đá của tôi là được rồi!

Nhà vệ sinh



Tôi làm cái chân trông coi nhà vệ sinh tại một công viên. Nhiệm vụ của tôi khá đơn giản: khi có khách vào ỉa thì tôi sẽ bán giấy vệ sinh để thu tiền.

Nhiều người hỏi tôi là sao không tìm việc gì khác tử tế hơn mà làm, suốt ngày ngồi ở nhà vệ sinh canh người ta ỉa không thấy chán à? Quả thực, tôi chẳng biết phải nói sao, bởi cái này nó gần như là niềm đam mê, là cái nghiệp rồi! Giống như người họa sĩ: một ngày không được cầm cọ, không được đắm hồn vào những mảng màu cam vàng xanh đỏ, thì sẽ thấy nhớ nhung, khắc khoải, thiếu vắng gì đó; hay như người ca sĩ, một ngày không được cầm mic, không được phiêu trong ánh đèn sân khấu lung linh, thì sẽ có cảm giác không còn là chính mình, thấy cuộc đời buồn tẻ, nhạt nhẽo vô cùng. Tôi cũng thế thôi: một ngày không được nhìn thấy người ta đi ỉa, không được ngửi mùi cứt, là y như rằng trong lòng thấy bứt rứt, trống trải và hẫng hụt...

Tôi vào biên chế



Nghe tin một ngôi trường khá nổi trên huyện đang cần tuyển giáo viên, tôi lập tức tới ứng tuyển. Bà hiệu trưởng thấy tôi ôm cái hồ sơ xin việc lò dò đi vào thì mỉm cười rất thân thiện, xong chỉ chỉ tay xuống ghế, ý bảo tôi ngồi đợi, rồi bà lại tiếp tục cặm cụi, chăm chú làm việc bên cái máy tính...

Phiếu bé ngoan



Hôm trước đi đón con ở lớp mẫu giáo, thấy mặt nó buồn hiu, tôi hỏi sao thế, nó nói cả lớp đều được phiếu bé ngoan, mỗi mình nó không được, nên nó tủi. Thấy con thế tội quá, tôi liền chạy vào, xin cô giáo một vốc phiếu bé ngoan đưa cho con, nhưng nó gạt đi, bảo: "Con muốn được phiếu bé ngoan từ cô giáo cơ, không phải từ bố! Tuần sau, con sẽ cố ăn ngoan, ngủ ngoan, chơi ngoan để được cô cho phiếu!".