Tuesday, November 11, 2014

Bia hôi



Giữa trưa, nắng như hắt lửa khiến con đường nóng rang như chảo. Lớp không khí sát mặt đường gặp nóng thì bốc lên rùng rình và mờ ảo. Mỗi lần ô tô chạy qua, con phố lại quặp mình trong đám bụi đặc quánh, hung hãn, bu vào từng kẽ lá, xộc vào tận mặt người, gây ra thứ cảm giác ngột ngạt và ôi ả vô cùng.
Hắn ngồi uể oải trên chiếc xe máy cũ nát dựng gưới gốc cây, mặc cho vài tia nắng chói đã lách được qua tán lá rọi thẳng vào mặt hắn.

Đếm đi đếm lại vài đồng lẻ trong cái ví lép xẹp, hắn lắc đầu ngán ngẩm: “Sáng đến giờ mới được có một cuốc 20 nghìn, chỉ đủ bữa trưa, hi vọng chiều nay kiếm thêm được được đôi ba cuốc, có tiền mang về nộp vợ”. Rồi hắn lại nhìn sang mấy gã xe ôm khác cũng đang ngáp dài ngáp ngắn dưới những gốc cây cạnh đấy, rồi lại tự an ủi: “Mình cũng còn may chán, có thằng từ sáng đến giờ chưa được cuốc nào kia kìa!”

Từ xa, một chiếc xe tải ì ạch, rì rạch chạy tới, bám sau nó là mớ bụi lồng lộn, cuồn cuộn. Hàng nghìn hộp bia nêm chật ních ở thùng xe phía sau, thảo nào nó phải lăn ngắc ngư trên từng mét đường như thế. Hắn liếm đi liếm lại bờ môi khô rát, mằn mặn vì mồ hôi, ràn rạn vì bụi, rồi ước thầm: “Giờ mà được hụm bia kia vào mồm thì sướng phải biết

Đèn xi-nhan nhấp nháy, chiếc xe lù đù đánh lái, rẽ về hướng trung tâm thành phố. Nhưng có vẻ tài xế đã bẻ cua hơi bó khiến bánh trước của xe leo lên vỉa hè, nghiêng đi, lắc lư như chực đổ. Độ dốc của vỉa hè chưa đủ để lật được cái xe, nhưng nó đủ để khiến hàng ngàn thùng bia bị dồn lại một góc. Rồi khi cái thanh chắn mỏng manh phía sau xe không đủ sức giữ chúng lại nữa thì cả đống bia khổng lồ ấy cứ thế nối đuôi nhau, ào ào văng xuống đường, tạo ra mớ âm thanh hỗn loạn, loảng xoảng, lịch bịch, tiếng những lon bia nổ bôm bốp, bọt bia xèo xèo, lếnh láng khắp mặt đường, hơi nóng bốc rừng rực, mùi bia thơm thơm, hăng hắc xộc lên nồng nặc quyện chặt vào đám bụi cát mịt mù…

- Bia rơi ra đường kìa! Hôi đi! Hôi đi!!!

Từ trong những quán ăn, trong các ngôi nhà, trong mấy ngõ ngách, người ta túa ra rầm rập, rầm rập! Tiếng gào thét, la hét, chửi bới, giành giật làm náo loạn cả một góc phố bình yên. Họ nhao tới ôm khư khư và giữ lấy những thùng bia còn nguyên vẹn như sợ có kẻ nào đó sẽ đẩy họ ra để vồ mất. Mấy lão xe ôm cạnh hắn cũng đã vùng dậy và chồm tới từ lúc nào. Đương nhiên, hắn cũng không thể đứng ngoài cuộc. Hắn đã vồ được 3 thùng lành lặn, bê khệ nệ trước ngực, mắt vẫn ráo rác, chân vẫn đá đá, bới bới, cố kiếm thêm một vài thùng ngon nghẻ nữa. Nhưng không còn, bởi hắn nhanh thì người khác cũng nhanh, ai mà chả thích cướp được những thùng còn nguyên mác, nguyên tem, khô ráo. Tết nhất đến nơi rồi, mấy thùng bia đó mà để lên bàn thờ thắp hương tổ tiên thì quá lịch sự, hoặc cũng có thể đi tết bố vợ, tết thầy, oai lắm chứ!

Đúng là không còn thùng nào lành lặn thật, và giờ, họ quay sang tìm những thùng ít bị rách nhất, những thùng vẫn còn hai phần ba, còn một nửa, còn một phần ba, rồi sau nữa, họ nhặt từng lon, từng lon gom lại… Ai cũng hăng say, hối hả, cũng muốn vơ, muốn giành được thật nhiều. Thế nhưng, có một người đàn ông, cũng chạy cuống cuồng, cũng gào thét, cũng la hét, cũng nhao vào chỗ đám đông đến kiệt sức mà chẳng thể ôm được một lon bia nào cho mình, cũng không ai nghe tiếng van xin, cầu khẩn của anh ấy, để rồi cuối cùng anh ta bất lực, quỳ sụp xuống đường, nhìn toán người hung hãn đang lồng lộn, xâu xé những thùng, những lon bia, thứ mà chỉ vài phút trước đây vẫn là của anh ta, vẫn thuộc về anh ta…

Hắn hí hửng chằng néo cẩn thận đám chiến lợi phẩm vừa giành được lên xe rồi hối hả phi thẳng về nhà. Nhìn thấy chỗ bia này, vợ hắn chắc sướng phải biết. Tết này, vừa có bia xịn uống mà lại vừa đỡ được một khoản kha khá. Chứ nhà hắn, năm nào cũng phải mất mấy trăm nghìn tiền bia, mà nào có được bia tử tế, toàn loại bia chai xanh chai đỏ, tem nhãn lòe loẹt, lem luốc, uống thì chua lòm, nhạt thếch. Hoặc giả như bí tiền quá, hắn cũng có thể bán mấy thùng bia này đi, chả được ngót nửa triệu bạc à? Bằng tiền hắn chạy xe ôm quần quật cả chục ngày trời chứ ít đâu.

Đang lâng lâng tận hưởng thứ cảm giác khoan khoái, râm ran trong người thì bất chợt, từ con ngõ nhỏ, một đám thanh niên choai choai, cởi trần, mặc quần đùi, tóc tai xanh đỏ chạy băng qua đường, cắt qua đầu xe hắn. Hắn đạp phanh cuống cuồng, và “RẦM!!!!”, chiếc xe đổ kềnh ra đường, lê đi một đoạn dài, mấy thùng bia văng ra, bắn tung tóe. Đám choai choai đó thấy hắn bị ngã thì cười rú lên khoái trá. Rồi một thằng trong đám hét lên:

- Bia rơi ra kìa, hôi đi, hôi đi chúng mày ơi!

Vậy là cả lũ lao tới giằng xé, giành giật những thùng bia của hắn, vồ lấy cả những lon đang lăn lông lốc trên đường… Hắn chực nhào ra để giữ lại nhưng không được, chân hắn đang bị cái xe đè lên, mắc vào gầm. Hắn toan lấy tay đẩy chiếc xe lên thì chợt thấy đau nhói ở bả vai, hình như hắn bị trật gân, và cái xe vẫn nằm im, không nhúc nhích. Hắn bất lực nhìn đám thanh niên đang chạy xa dần, ôm theo cả số bia mà hắn phải vất vả xô đẩy, trầy trật chen lấn mới chiếm được. Hắn nằm xoài trên mặt đường bỏng rát, tay đấm thùm thụp xuống những viên đá dăm lạo xạo, mồm liên tục chửi rủa, gào thét những tiếng vô vọng…

- Ối làng nước ơi! Quân ăn cướp! Chúng nó lấy hết bia của tôi rồi! Ối làng nước ơi…

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo
facebook.com/truyencuoibua

2 comments:

  1. Anh thay đoạn cuối đi, không phải mấy thằng choai choai, mà là lão ăn mày, lão ăn mày cùng cực hơn lão nhiều, vậy mà thấy hắn đổ xe, đến giúp đỡ, lại còn gom bia lại cho hắn rồi nói mấy câu an ủi. Như thế, nghe nó chua xót hơn, thấm thía hơn.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Những người như vậy thì bạn đừng quá hi vọng vào ý thức, nhân cách của họ

      Delete