Thursday, November 20, 2014

Nhà ngoại cảm


Cái biệt thự này nằm ở vị trí đắc địa nhất của con phố với lối kiến trúc đặc trưng của Ý, pha thêm một tí phong cách Nga, kết hợp hài hòa với hoa văn của Mỹ, lại được trang trí rất kỹ bằng những họa tiết cầu kỳ theo kiểu chùa chiền, và để tránh bị làm phiền, chủ nhà đã buộc một con chó rất to ngay trước cổng.
Ấy vậy mà sáng nay vẫn có hai kẻ đang chổng mông lấp ló, ngó đầu vào trong. Con chó dữ thấy vậy sủa lên ông ổng. Lập tức, một mụ đàn bà từ trong nhà lao ra:

- Hai đứa ăn mày bẩn thỉu kia, sáng ra đã ám quẻ trước cửa nhà người ta thế hả? Cút ngay!

- Dạ không, chúng tôi không phải ăn mày, chúng tôi đến gặp thầy!

- À, thế ra hai vị đến tìm thầy, xin mời vào! Xin mời vào!

Vậy là hai vợ chồng già quê mùa đó được dẫn vào trong. Sự bóng bẩy, xa hoa, hào nhoáng của ngôi biệt thự khiến họ choáng ngợp. Họ cúi gằm, rón rén từng bước rụt rè như thể sợ rằng nếu họ bước mạnh chân, một viên gạch lát nào đó sẽ bung ra, một cánh hoa thơm ngát đâu đấy sẽ rụng xuống, và họ có bán cả gia sản đi cũng không đủ để bồi thường.

- Dạ thưa thầy, có khách đến nhờ thầy ạ!

- Bảo họ đợi đó, không thấy tôi đang ăn sáng à?

Người đàn ông vừa nhai nhồm nhoàm vừa gắt lên bằng một giọng bực bội. Rồi lão nhăn mặt nuốt ực một phát, dồn cả đống thức ăn đang phùng lên trong miệng vào cổ họng, cái cổ họng uỳnh to lên, nhìn thấy rõ một cục trồi ra. Đợi cho cái cục ấy xuôi xuống, lão mới cất giọng lè nhè:

- Mà sáng nay bà mua bánh cuốn ở đâu thế?

- Dạ, con mua của mụ béo đầu làng ạ!

- Đã bảo là đừng mua ở chỗ mụ ấy nữa mà! Bánh nhà mụ ấy toàn làm bằng gạo ta, thâm sì, hôi rỉnh. Từ mai, ra hẳn chợ huyện, mua của con bé Duyên ngồi bên trái cổng ấy, bánh nó thơm và ngọt hơn, nghe chửa? Thế còn hai vợ chồng nhà kia, tới có việc gì?

- Dạ, vợ chồng tôi nghe tiếng tăm của thầy đã lâu, nhưng nay mới gom góp, vay chạy được một ít, đến nhờ thầy tìm hộ xác đứa con trai tôi!

- Con ông bà chết thế nào?

- Nó tắm sông, rồi cứ thế chìm nghỉm, trôi mất luôn. Người ta bảo là bị ma nó lôi!

- Ừm! Vậy thì vong chưa siêu thoát được đâu. Nhưng bằng kinh nghiệm nhiều năm đi tìm xác, tìm mộ, và với giác quan của một nhà ngoại cảm, ta đã có thể khoanh vùng được vị trí cái xác rồi!

- Thật vậy sao? Ở đâu? Ở đâu hả thầy?

- Chỉ có hai khả năng, một là vẫn ở dưới nước, hai là đã bị dạt lên bờ! Ngoài ra, thật khó có khả năng nào khác nữa!

- Thầy có thể khoanh vùng cụ thể hơn không ạ? Ví dụ như là ở đoạn nào, thuộc địa phận nào ạ?

- Cái này thì còn phải xem đã…

- Xem gì hả thầy?

- Xem vợ chồng nhà ông bà vay chạy, gom góp được bao nhiêu nữa chứ!

- Dạ đây, có bao nhiêu, vợ chồng tôi xin gửi thầy tất, nhờ thầy giúp cho!

- Ừ, cũng tạm được! Theo như những gì ta thấy thì xác của con trai ông bà hiện đã dạt lên bờ và được một ai đó chôn trong vườn chuối cạnh bờ sông. Một điều kì lạ là trong khi tất cả các cây chuối khác đều xanh tươi, hoa trái xum xuê thì cái cây chuối nơi có chôn xác của con ông bà lại héo hon và gẫy gập. Có lẽ vì con trai ông bà thiêng quá nên đã báo hiệu để ông bà dễ tìm thấy cậu ta chăng? Bây giờ ông bà cứ về đi, sáng mai đến đây, tôi sẽ đưa ông bà tới vườn chuối.

- Dạ, xin vâng lời thầy ạ!

Đợi cho bóng đôi vợ chồng già gầy gò xa khuất khỏi cái cổng nguy nga, lão thầy mới cầm điện thoại lên bấm số…

- A lô, con nghe rồi thầy!

- Ừ! Kiếm mấy cái xương lợn, mang ra vườn chuối cạnh bờ sông chôn nhé! Nhớ là chôn chỗ nào thì phải bẻ gẫy thân cây ở chỗ đó, rồi đun ấm nước sôi dội lên mấy cái tàu lá, làm sao cho nó héo hon đi tí. Cố gắng đào sâu sâu một chút, mấy lần trước mày chôn ẩu quá, lấy tay cào cào vài cái đã thấy xương rồi!

- Vâng! Thầy cứ yên tâm!

Chiếc ô tô dập dềnh men theo triền đê gập ghềnh rồi chầm chậm dừng lại ở gần con đường nhỏ dẫn xuống bãi bồi cạnh bờ sông, nơi có vườn chuối rậm um tùm. Một nhóm khoảng 3 người vội vã bước ra khỏi xe, người vác cuốc, người ôm tiểu sành, người mang theo hương hoa, vàng mã. Lật đật ngay sau họ là hai vợ chồng già, vừa đi vừa dìu nhau khóc nức nở. Nhà ngoại cảm đi lại quan sát một hồi rồi chỉ tay vào chỗ cái cây chuối đang gẫy gập với những tàu lá héo hắt, reo lên mừng rỡ:

- Kia rồi, chính là gốc chuối đằng kia!

Vừa nghe thế, đôi vợ chồng già liền nhào tới ôm lấy cái nấm mồ dưới gốc cây đó rồi gào lên thảm thiết:

- Ôi giồi ôi con ôi! Bố mẹ tìm thấy con đây rồi! Sao con lại nằm ở nơi hoang vu lạnh lẽo này, khổ thân con tôi, ôi giồi ôi…!

Hương và vàng mã được đốt lên, khói bay nghi ngút, dày đặc, quyện với tiếng kêu khóc não nề, rỉ ron tạo ra thứ cảm giác rờn rợn và nghèn nghẹn. Một không khí rất linh thiêng, âm u, giống như một nơi giao thoa, một cuộc đoàn tụ giữa hai cõi âm dương, giữa người chết và kẻ sống. Có cảm giác như vong hồn của kẻ đang nằm dưới nấm mồ hoang kia cũng đang lảng vảng đâu đây, cũng đang nghẹn ngào, nức nở...

Trong làn hương khói mờ ảo ấy, lão thầy ngoại cảm chắp tay đứng kính cẩn trước mộ, lầm rầm khấn vái, đưa ngón tay lên bấm bấm tính giờ rồi quyết định bắt đầu quật mộ. Được lệnh của nhà ngoại cảm, hai người đàn ông cầm cuốc tiến lại chỗ ngôi mộ, đồng loạt vung cuốc lên rồi bập xống. Nhưng thật kì lạ, khi hai lưỡi cuốc chỉ còn cách nấm mồ khoảng gần một gang tay thì chúng như bị một nguồn lực vô hình dội ngược trở lại khiến hai người đàn ông đó ngã bổ ngửa ra phía sau, hai cái cuốc văng xa tới vài mét. Rồi một trong hai người đàn ông bỗng nhiên giãy đành đạch, ôm đầu lăn lộn dưới đất, gào khóc dữ dội. Thầy ngoại cảm hét lên:

- Vong nhập rồi, vong nhập rồi…!

Tức thì, đôi vợ chồng già cũng gào lên rồi lao ra ôm lấy người đàn ông đó, cả ba cùng khóc lóc đến lạc cả giọng. Chứng kiến cái cảnh tượng ấy, thật khó ai mà cầm nổi nước mắt…

- Con ơi, con của tôi, con có lạnh không? Có đói không? Bố mẹ đây, bố mẹ đến đón con về nhà đây…

- Hu! Hu! Bố mẹ ơi, con đói quá, đói lắm bố mẹ ơi…!

- Được rồi, con muốn ăn gì cứ nói, bố mẹ sẽ mua cho con!

- Con muốn ăn cơm, ăn thịt, và cả rượu nữa! Con đói...

Lập tức đôi vợ chồng già ấy lật đật chạy đi, họ men theo triền đê rồi rẽ xuống con đường nhỏ, chạy vào trong làng. Lát sau, họ tất tả quay lại với mấy túi thức ăn trên tay: nào gà luộc, vịt quay, giò chả, cả thêm cả một chai Vodka to tướng kẹp bên hông. Vong trải một tấm ni lông dưới đất, bày biện hết thức ăn ra đó, nhưng nó chưa vội ăn ngay mà tiến lại chỗ thầy ngoại cảm và người đàn ông đào mộ, giọng lễ phép:

- Vong ăn một mình cũng buồn, mời thầy cùng với anh đây ngồi xuống ăn cùng vong cho vui!

Đương nhiên là vong đã mời thì không ai dám từ chối. Cả ba cùng nhau rót rượu, nâng ly chúc tụng, ăn uống rất vui vẻ, rôm rả. Trong khi đó, đôi vợ chồng già thì vẫn quỳ phục bên nấm mộ vật vã khóc than…
Sau khi đã cưa hết chai Vodka cùng đống giò thịt, công cuộc đào mộ lại tiếp tục. Lần này thì những nhát cuốc bổ xuống rất ngọt mà không bị dội ngược trở lại nữa. Từng cái xương to tướng được moi lên từ nấm mồ, rửa qua bằng nước thơm rồi lại được xếp gọn gàng vào tiểu sành. Hai vợ chồng già thì vẫn không ngừng gào khóc, họ ngắm nghía, vuốt ve từng cái xương tay, xương chân của con trai mình một cách đầy nâng niu, trìu mến. Bất chợt, ông bố nhặt một cái răng của con trai mình, giơ lên ngắm nghía, giọng băn khoăn:

- Sao răng của con tôi lại dài thế thầy nhỉ? Nhìn như răng lợn ấy!

- Ông không thấy vừa rồi vong hiện về kêu đói sao? Đói không có gì ăn thì răng nó phải dài ra thôi!

Việc đào bới đã xong, giờ thì người con trai đã nằm yên nghỉ trong cái tiểu sành thơm tho. Chiếc ô tô lại dập dềnh men theo triền đê gập ghềnh trở về. Ngồi phía ghế cuối của xe, thầy ngoại cảm ghé sát tai một gã ngồi bên cạnh, giọng thì thầm nhưng bực dọc:

- Đã bảo làm ăn cẩn thận, vậy mà mày cho cả răng lợn vào? Tí nữa thì hỏng hết việc!

- Thầy thông cảm, con ra chợ mua xương nhưng không có, đành phải mua lại của quán phở đầu ngõ, xương còn tươi nên chắc nó dính cái răng vào, con không để ý. Lần sau con sẽ rút kinh nghiệm ạ!

Còn ở ghế bên trên, tiếng khóc lóc rên rỉ của hai vợ chồng già vẫn réo lên từng hồi đầy nức nở:

- Con ơi, bố mẹ đưa con về nhà đây, từ giờ gia đình ta đoàn tụ rồi, sớm tối quây quần bên nhau, không bao giờ lìa xa, con nhé!

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo
facebook.com/truyencuoibua

No comments:

Post a Comment