Wednesday, November 19, 2014

Tam quốc diễn trò


Lưu Bị tên thật là Lưu Huyền Đức, quê ở vùng Trâu Quỳ, Gia lâm, Hà Nội. Ông sinh ra trong một gia đình có truyền thống gia giáo. Bố của Lưu Bị là giáo sư, phó tiến sĩ Lưu Manh, hiện là trưởng khoa Lâm tặc của trường Đại học Lâm nghiệp Hà Nội.
Dù là một cán bộ giảng viên có uy tín tại một trường đại học lớn nhưng 3 người con của ông lại không ai đi theo con đường học vấn. Lưu Huyền Đức thì học dốt, ham chơi, chỉ thích võ nghệ và đánh nhau. Anh trai của Lưu Huyền Đức là Lưu Đức Hoa thì đi theo nghiệp điện ảnh và đã sang Hồng Kông lập nghiệp. Cô em gái út là Lưu Hương Giang thì lại làm ca sĩ và gần đây còn kiêm thêm vai trò giám khảo của chương trình Giọng Hát Việt Nhí hay còn được gọi với cái tên tiếng Anh là “The Voice Kứt”.
Từ ngày bố vào làm giảng viên thì kinh tế nhà Lưu Huyền Đức mới khá lên chứ trước kia cũng rất nghèo khó, chạy ăn từng bữa. Hồi đó, chẳng mấy khi nhà Lưu Huyền Đức được ăn cơm tử tế mà toàn phải ăn độn với sắn, với khoai. Nhiều hôm mở nồi cơm ra mà thấy toàn là sắn, người nào cũng thở dài than ngắn, gọi là cơm sắn nhưng ai may mắn mới cắn được một hạt cơm. Rồi cả đến khi sắn cũng chả còn mà ăn thì Lưu Huyền Đức phải xách bị đi vay gạo, vay sắn, đi xin khoai khắp làng. Hình ảnh Lưu Huyền Đức khoác cái bị trên vai đi khắp nhà này đến nhà khác để vay gạo đã quá quen thuộc với mọi người, và cái tên Lưu Bị ra đời từ đó.
Năm ấy, bọn giặc sịp vàng hoành hành khắp nơi, cướp bóc, chém giết, hãm hiếp lung tung cả. Cảnh rối ren, loạn lạc bao trùm và đe dọa cả một vùng ngoại đô. Lưu Bị thấy thời thế suy tàn mà bản thân mình lại tối ngày chơi bời lêu lổng, chưa có nghề nghiệp, kế hoạch cụ thể gì thì đâm ra chán nản, rượu chè.
Hôm ấy, buồn quá nên Lưu Bị ra quán rượu ốc đầu làng ngồi uống một mình. Vừa uống được ba chén, ăn được dăm con ốc thì thấy ở bàn đối diện cũng có một tên đang ngồi một mình. Tên này nhìn khá bặm trợn, mắt tròn xoe như bi ve, hàm én râu hùm, hắn ăn một mình mà cứ nhai nhồm nhoàm như thể sợ ai ăn tranh mất, rượu thì cứ cầm cả chai rồi tu ừng ực. Nhìn cái kiểu ăn của thằng này là Lưu Bị đã không ưa rồi. Ấy vậy mà lát sau, hắn ta đã mon men kéo ghế ngồi cạnh Lưu Bị rồi hỏi vu vơ làm quen:
- Xin hỏi, vị công tử đây có chuyện gì buồn hay sao mà lại ngồi rượu ốc một mình thế?
- Buồn thì không, nhưng bực thì có!
- Bực cái gì thế?
- Bực cái là đang ăn có thằng dở hơi cứ mon men làm phiền. Thế có chuyện gì?
- Có chuyện gì đâu, thấy vị công tử đây ngồi một mình thì tính sang ngồi uống rượu cùng cho vui thôi, có được không? Tớ về bàn tớ lấy ốc với rượu qua đây, bọn mình dồn vào ăn uống chung nhé?
Lưu Bị nghe thế thì ngạc nhiên xen chút bực bội:
- Hảo hán người phương éo nào mà khôn thế? Hảo hán nhìn lại bát ốc của hảo hán đi, còn có vài con, trong khi bát ốc của tôi còn gần như nguyên vẹn, thế mà hảo hán bảo dồn vào ăn chung?!
- Đệt, ăn uống quan trọng éo gì, anh em tâm sự giao lưu là chính. Nếu ông lăn tăn, tôi gọi thêm đồ ăn là được chứ gì?
- Ừ, ông gọi đi!
- Em ơi, cho thêm đĩa sung muối với lại một bát nước chấm to nhé!
Hắn chính là Trương Phi. Lúc đầu Lưu Bị không có thiện cảm với người này, nhưng tiếp xúc, nói chuyện với Trương Phi một lát thì Lưu Bị thấy rằng, ngoài cái tội tham ăn ra, Trương Phi cũng là người có chí khí, ham võ nghệ, thích đánh nhau, nói chung là hợp với Lưu Bị. Chả thế mà hai anh em ngồi một lúc đã cưa hết mấy chai lavie san lùng, gọi thêm 5 đĩa sung muối và 2 bát nước chấm nữa. Đến lúc gần tàn cuộc nhậu, chuẩn bị phải thanh toán tiền thì cả Lưu Bị và Trương Phi đều nhìn nhau, không thằng nào muốn đứng lên trước. Bất chợt từ bên ngoài có một vị hảo hán cao lớn, mặt đỏ như thoa son, mắt phượng mày ngài, râu rất là dài xuất hiện. Người đó vào quán, ngồi xuống bàn ngay bên cạnh Lưu Bị và Trương Phi rồi gọi lớn:
- Cho 2 bát ốc nhồi, 2 bát ốc sên, thêm 2 bát ốc bươu vàng em ơi!
Cả hai nghe vậy thì há hốc mồm kinh ngạc. Rồi Trương Phi thì thầm vào tai Lưu Bị:
- Thằng này nhìn có vẻ nhiều tiền đấy anh ạ! Hay mình qua rủ nó dồn ốc vào ăn chung đi?!
- Mình ăn hết cmnr, có còn con đéo nào nữa đâu mà đòi dồn?
- Không sao, cứ nhặt mấy cái vỏ ốc bỏ vào bát mình giả bộ như chưa ăn hết, thằng này nhiều tiền nhưng nhìn cái mặt ngu ngu, nó không phát hiện ra đâu!
Lưu Bị nghe cũng có lý nên làm theo lời của Trương Phi. Cả hai bốc mấy nắm vỏ ốc bỏ vào bát rồi lân la sang bàn của vị hảo hán nọ. Vẫn là Trương Phi mở lời với giọng điệu quen thuộc:
- Xin hỏi, vị hảo hán đây có chuyện gì buồn hay sao mà lại ngồi rượu ốc một mình thế?
- Ta là người có tiền, thích là uống, không cứ phải buồn vui? Hai vị mon men sang đây có việc gì? Lại định rủ dồn ốc vào ăn chung hả?
- Vâng, sao hảo hán biết?
- Ta còn lạ gì mấy cái trò đó! Thôi, đổ cái bát vỏ của ngươi đi, ngồi xuống đây, hôm nay ta mời!
Chỉ chờ có thế, Lưu Bị và Trương Phi lập tức sà xuống. Ba anh em liên tục trăm phần trăm, tâm đầu ý hợp, không khí rất rôm rả. Thế rồi Lưu Bị từ tốn hỏi thăm:
- Không biết vị anh hùng đây từ đâu tới, tên họ là gì?
- Taị hạ là Quan Vân Trường, tên khai sinh là Quan Vũ, bạn bè hay gọi là Trường Vũ. Nhà tại hạ ở Sài Đồng, Gia Lâm, ngay cạnh bệnh viện Tâm thần Hà Nội. Dạo này thời thế loạn lạc, ở quê khó kiếm sống nên sắp tới dự tính đi xuất khẩu lao động. Đang chờ làm hồ sơ đâm ra rảnh rỗi nên đi rượu ốc giải khuây thôi.
Trương Phi thấy vậy thì hỏi:
- Không biết Quan Vũ huynh đi xuất khẩu lao động sang Nhật hay Hàn Quốc? Tại hạ thấy dạo này người ta hay đi mấy nước đó lắm!
- Nhật thì hay động đất, sóng thần, Hàn Quốc thì lại sợ mấy anh ộp-pa cầy bóp, các anh ấy mà thông thì có ngày chẳng còn mông mà về lại mảnh đất cha ông, thế nên tại hạ quyết định đi Lào.
- Nhìn Quan Vũ huynh oai phong lẫm liệt thế này thì biết ngay là con nhà võ, chắc sang đó cũng phải làm đô đầu hoặc là cảnh vệ, nếu không thì cũng phải là công việc gì đó cần đến sự uy dũng và võ nghệ cao cường, đúng không huynh?
- Không, Quan Vũ ta qua đó làm ô-sin thôi, chủ yếu là bế con cho người ta. Nó đói thì cho ti, nó ỉa đái thì lau chùi rồi thay bỉm, công việc cũng nhàn mà lương cũng ổn. Còn hơn ở nhà, thời loạn này, kiếm ăn khó lắm, có khi lại còn chết oan.
Lúc này, Lưu Bị mới cầm ly rượu lên rồi trầm ngâm:
- Ta có ngu ý thế này, cả ba chúng ta đều là những kẻ vô công rồi nghề, ham chơi, thích võ nghệ. Nay quê hương đất nước đang bị bọn giặc sịp vàng hoành hành, cớ sao không cùng nhau đem sức trai, hợp lực diệt sạch bọn giặc cỏ, mang lại hòa bình cho dân chúng, hà cớ gì phải sang Lào làm ô-sin cho thiên hạ cười khinh. Diệt được bọn giặc sịp vàng rồi, chúng ta sẽ thu phục được lòng dân, người người nhà nhà ủng hộ, dần dần ta sẽ mở mang thanh thế, xưng bá thiên hạ, rồi tiến tới thống nhất Trung Nguyên, lên ngôi hoàng đế. Các anh em thấy sao?
Trương Phi nghe thế thì gật đầu lia lịa:
- Lưu đại ca nói quá hay, khiến hai kẻ mê muội này như được vén mây mù thấy trời xanh, có lẽ ta nên gọi thêm đĩa ốc nữa để mừng cho lý tưởng này!
Vân Trường nghe vậy thì gạt đi:
- Thôi, không gọi nữa, hôm nay ăn thế đủ rồi! Thấy người ta mời là ông cứ gọi lấy được! Còn về ý kiến của Lưu Bị đại ca thì tại hạ hoàn toàn đồng ý. Nhân đây, tại hạ đề nghị chúng ta kết nghĩa huynh đệ, từ nay 3 người là một, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chạy. Mọi người đồng ý không?
- Hay lắm, vậy ta tiến hành luôn đi!
- Không được! Việc kết nghĩa anh em là việc trọng đại, phải chọn ngày tốt, đúng giờ Thanh long âm đạo thì tình nghĩa anh em mới thắm thiết. Lưu Bị có ý kiến thế này. Gần nhà Lưu Bị có cánh đồng hoa cải đang mùa nở rộ rất nên thơ và lãng mạn, ban ngày tấp nập người đến chụp ảnh cưới rồi ảnh tự sướng, nhưng ban đêm lại rất yên tĩnh và êm đềm. Lưu Bị tính thế này, đêm nay, đợi lúc khuya vắng, lúc chủ vườn cải ngủ say, chúng ta sẽ lẻn trộm vào vườn, mở tiệc bàn cải chính thức kết nghĩa anh em.
- Thế có cần phải chuẩn bị gì không Lưu đại ca?
- Có chứ! Trương Phi nhớ mua vịt nướng, thịt chó, rượu để kết nghĩa xong anh em ta đánh chén. Còn Vân Trường, đệ chịu trách nhiệm mua vàng mã, hương, nến, hoa quả để thắp hương. Ta sẽ mang chiếu ở nhà đi để trải đồng thời chịu trách nhiệm việc cúng bái. Thế nhé! Mọi người hãy nhớ rõ nhiệm vụ của mình. Hẹn tối nay gặp lại!
10 giờ đêm, Lưu Bị ôm chiếu đứng đợi trước vườn cải nhưng vẫn chưa thấy Quan Vũ và Trương Phi đâu. Nhìn Lưu Bị với cái chiếu ôm hờ hững bên hông đi đi lại lại trước vườn cải um tùm, sao mà giống cảnh một đứa cave đang ngóng khách đến vậy. Ếch nhái kêu ọp oạp, gió đưa xào xạc, hương cải ngào ngạt, khung cảnh nên thơ tuyệt vời mà sao lòng Bị lại cứ rối bời. Hai cái thằng chết tiệt này, giờ mà vẫn chưa thấy đâu.
- Lưu huynh, em tới rồi?
- Cậu làm gì mà giờ này mới tới hả?
- Lưu huynh bớt giận, em phải đi mua đồ cúng mà. Hương, nến, vàng mã thì mua dễ nhưng hoa quả thắp hương thì khó mua quá anh ạ! Đi khắp làng mà không có ai bán.!
- Thế là không có hoa quả thắp hương à? Vậy đâu có được, cúng bái thì phải đầy đủ chứ?!
- Lưu huynh yên tâm, em kiếm được loại khác thay thế đây rồi.
- Đâu?
- Đây ạ, xúp-lơ với cải bắp! Được không huynh?
- Ừ, thôi cũng tạm được! Mà sao bắp cải lại còn có nửa cái thế này?
- Hồi chiều em đã để riêng ra góc bếp rồi nhưng lúc tối nấu cơm, bà già em không biết lại chặt mất nửa cái để luộc chấm mắm tỏi! Mà Trương Phi vẫn chưa tới hả huynh?
- Chưa thấy đâu, cái thằng này chỉ ăn là giỏi còn lúc làm thì lề mề đừng hỏi!
Vừa nhắc xong thì Trương Phi xuất hiện, hắn đi từ phía sau tới nên Lưu Bị và Quan Vũ không biết. Thấy thế, Trương Phi rón rén lại gần hai anh và chơi trò hù họa. Hắn nhảy chồm từ phía sau, đập mạnh vào vai Lưu Bị và Quan Vũ rồi hét to:
- Hú Òa!!!!
- Òa Òa cái mả cha mày! Mấy giờ rồi mà giờ mới đến?
- Đại ca nóng tính thế, em đi mua rượu và đồ nhắm mà, có đi chơi đâu!
- Mua tí rượu với đồ nhắm thôi chứ có éo gì đâu mà lâu vậy. Lưu Bị ta mà mua thì chỉ 10 phút xong hết!
- Đấy là mua bán thông thường, còn em mua chịu mà đại ca. Phải đi cả chục quán mới có một chỗ đồng ý bán chịu cho mình, rồi phải hứa lên hứa xuống hẹn ngày trả. Đâu có đơn giản như đại ca, chỉ việc ôm cái chiếu ở giường đi là xong!
- Thôi được rồi, ta chuẩn bị tiến hành ngay thôi, để qua mất giờ thanh long âm đạo thì sẽ đến giờ thanh long niệu đạo, rất xấu!
Thế rồi 3 cái bóng thoăn thoắt nhảy vào vườn cải nhẹ như 3 con mèo trôi trên tấm vải. Chúng dừng lại ở giữa vườn, nơi hoa nở nhiều nhất và đẹp nhất. Lưu Bị nhanh chóng trải chiếu ra giữa luống hoa rồi kêu hai anh em đặt đồ cúng lễ lên. Chợt Trương Phi quay sang hỏi Lưu Bị:
- Chiếu nhà Lưu đại ca đây à?
- Ừ, có vấn đề gì?
- Đại ca không kiếm được cái chiếu nào tử tế hơn sao? Chiếu éo gì mà thủng lỗ chỗ, lại có mùi tanh tanh, nồng nồng, loang lổ khắp cả. Ghê vkl!
- Thông cảm, đây là chiếu lấy trên giường ngủ của ông bà già. Ông già lại bị cái bệnh “chưa đi đến chợ đã rơi hết tiền”, cái mùi tanh tanh, nồng nồng mà đệ vừa ngửi là mùi tiền của ông già nhà ta đấy!
Rồi ba anh em tập trung sửa soạn, chỉ một loáng sau đồ cúng lễ đã được bày biện sẵn sàng, hương khói nghi ngút. Ba anh em quỳ nghiêm chỉnh trước bàn thờ, mỗi người cầm một nén hương, mặt ai cũng nghiêm túc đầy vẻ thành kính. Lưu Bị cùng các anh em chắp tay vái 3 cái rồi lầm rầm khấn:
- Con nam mô a di đà phật, hôm nay lành tháng tốt, 3 anh em chúng con là… Đệt, CLGT Trương Phi? Ta đang khấn mà – Lưu Bị quát lên khi thấy Trương Phi huých huých vào đít mình.
- Lưu đại ca, có cái gì đó không ổn?
- Đâu? Cái gì không ổn?
- Em thấy mùi gì thối lắm, hình như là mùi phân hay mùi cứt gì đó đại ca ạ!
- Đúng đấy đại ca! Em cũng thấy thế, mùi nặng lắm!
Vậy là việc cúng bái phải tạm dừng, 3 anh em tản ra rồi hì hục lật chiếu kiểm tra, ngửi ngửi khắp các hướng. Bất chợt Trương Phi reo lên đầy sung sướng:
- Hai anh ơi, em tìm thấy rồi, tìm thấy cứt rồi!
Lập tức Lưu Bị và Quan Vũ chạy lại chỗ Trương Phi.
- Thật không? Đâu? Cứt đâu?
- Đây đại ca, ngay dưới bát hương!
- Đệt, hóa ra nãy giờ ba anh em ta toàn quỳ với lạy bãi cứt à?
- Thế có chuyển chỗ không đại ca?
- Thôi, chuyển chỗ mất thời gian lắm, sắp hết giờ đẹp rồi, làm nhanh cho xong đi.
Cả bọn lại lục đục quay về vị trí. Hương lại đốt lên nghi ngút. Ba anh em thành kính dâng hương và đồng thanh đọc lời tuyên thệ:
- Chúng tôi tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện sống cùng ngày cùng tháng cùng năm. Từ nay cả 3 như một, sống chết có nhau, kẻ nào ăn ở hai lòng xin trời tru đất diệt. Xin thề, xin thề, xin thề.
Rồi Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi lần lượt cắm hương vào bát, xong mỗi người cầm một chén rượu dâng lên trước bàn thờ. Ánh mắt ai cũng rạng ngời, hân hoan. Kể từ hôm nay, họ đã có thêm những người anh em cùng vào sinh ra tử, cùng chung chí hướng, cùng kề vai sát cánh gây dựng cơ đồ đại sự… Cả ba đồng loạt nốc cạn chén rượu rồi cười đầy hả hê. Thế nhưng chưa kịp đặt chén xuống thì chợt nghe tiếng “Vù” bên tai, hình như vừa có một vật thể lạ bay về phía 3 anh em. Chưa kịp hoàn hồn thì lại “Vù” phát nữa. Trương Phi la lên:
- Cái gì đấy các anh ơi? Thiên thạch à?
Vân Trường có vẻ là người nhanh nhậy nhất nên đã đoán ra vấn đề:
- Không phải thiên thạch đâu, gạch đấy, chạy thôi anh em!
Vân Trường chưa nói dứt lời thì từ phía bên ngoài, một bóng đen nhảy vào, tay lăm lăm 2 viên gạch, lão vừa lao tới vừa chửi ầm ĩ:
- ĐKM mấy cái thằng mất dạy này, nửa đêm chui vào vườn cải nhà ông phá phách lại còn cười hô hố như mấy thằng thần kinh thế à. Ông cho chúng mày chết này…
Tức thì, lão phóng tiếp một viên gạch nữa về phía 3 anh em. Lưu Bị chỉ kịp hô một tiếng “Chạy” rồi nhanh như cắt lao vút qua hàng rào phi ra ngoài đường, Quan Vũ cũng lập tức lao theo, chỉ có mỗi Trương Phi là vẫn đang loạng choạng phía sau vì còn mải ôm cái bọc vịt nướng với thịt chó. Bỗng Lưu Bị và Quan Vũ nghe tiếng Trương Phi kêu thất thanh phía sau:
- Cứu em với hai anh ơi, em bị dính gạch rồi, đau quá không chạy được…!
Nghe vậy, Quan Vũ níu tay Lưu Bị lại:
- Anh ơi, có quay lại cứu nó không?
- Kệ mẹ nó em ơi, quay lại giờ là ăn gạch vỡ đầu, chết cả 3 đấy!
- Nhưng chúng ta vừa mới thề là sống chết có nhau mà anh?!
- Thề thì cũng phải một hai hôm mới có hiệu lực chứ, sao có hiệu lực ngay được!
- Ừ, cũng đúng, thôi, mình chạy tiếp đi anh!

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo
facebook.com/truyencuoibua

No comments:

Post a Comment